Latest Post

Tôi muốn nói điều này với những bạn đang đi buôn manh mún và nhỏ lẻ, bạn muốn biến từ "đi buôn" thành "kinh doanh" thì đọc nhé.
Tôi sẽ phân biệt những thứ để trả lời câu hỏi: "Giá trị của bạn là gì với khách hàng?"
Và trả lời câu hỏi: "Tại sao khách hàng nên mua hàng của bạn?"

Tôi thấy rằng nhiều bạn sinh viên hoặc mới nghĩ tới "kinh doanh" là họ nghĩ ngay đến đi buôn mặt hàng gì đó và gọi đó là kinh doanh.
Câu chuyện dùng sức mình đi lấy hàng ở một nơi thấp đến bán ở một nơi cao hơn đó là công việc đi buôn chứ không phải kinh doanh, theo cách định nghĩa của tôi là vậy.
Vì ở đây "giá trị chung" bạn mang lại cho khách hàng đó là rút ngắn khoảng cách mua hàng, và bỏ vốn mua sỉ để được giá ưu đãi. Đáng lẽ ra khách phải đến tận TQ để mua và mua nhiều thì mới có giá đó. Thì nay sống ở VN muốn mua thì trả 1 chút tiền công cho người buôn.
Giá trị chung là Vốn và Khoảng Cách địa lý.
Như vậy đi buôn nhỏ lẻ này chỉ cần có vốn và có nguồn hàng là có thể thực hiện được. Và hiện nay nguồn hàng thì không thiếu và quá dễ tìm nên người người nhà nhà có thể đi buôn dẫn đến cạnh tranh cao và bắt buộc cạnh tranh bằng giá nếu chung sản phẩm. Các tình trạng cướp khách diễn ra quá đơn giản khi có đơn vị bỏ tiền chạy mkt thì chi phí đội lên, giá bán cao hơn và ko thể đua với đơn vị cướp khách.
Đi buôn vậy không bền được.
Còn nếu gọi là kinh doanh thì họ phải xây được một hệ thống bài bản, và cái người khởi nghiệp là làm ra một hệ thống chứ không phải người đi buôn. Cái hệ thống có quy trình bài bản và tự động tất cả các khâu và muốn bền thì phải buôn hàng chính hãng. Còn nếu buôn hàng thời vụ hay còn gọi là rác thì đó là cách trồng nhiều cây ngô chứ không trồng một cây cổ thụ. Mỗi người mỗi cách nghĩ nhưng trồng ngô mãi mệt lắm.
Người làm kinh doanh thì phải làm ra được một thương hiệu định vị rõ ràng, cam kết được chất lượng và sàng lọc kỹ các sản phẩm.
Và từ đó họ ra một thứ gọi là "giá trị riêng 1" đó là cái công sàng lọc và kiểm định hàng hoá chuẩn. Giá trị riêng này mang lại sự an toàn và an tâm cho khách hàng. Kiểm định càng kỹ càng giỏi thì giá trị riêng càng lớn.
Nếu cùng sản phẩm và cùng khả năng kiểm định hàng chuẩn rồi thì so đến "giá trị riêng thứ 2" đó là chính sách bán hàng, chăm sóc khách hàng hay còn gọi là "yếu tố con người". Riêng với cái giá trị này thì không thể giống nhau được, vì mỗi người mỗi khác nhau về sự nhiệt tình, hài hước, đồng cảm,...
Một hệ thống "đi buôn hàng chính hãng + làm thương hiệu riêng + sàng lọc kĩ sp đầu vào + hệ thống vận hành đội ngũ con người phù hợp và có văn hoá bán hàng riêng" thì mới được gọi là kinh doanh. Theo định nghĩa của mình thôi nhé, khỏi bắt bẻ.
Viết thì viết vậy thôi chứ tôi muốn bạn làm ra sản phẩm mang thương hiệu riêng của bạn vì xét cho cùng cái giá trị về "khoảng cách" và "vốn mua sỉ" ngày càng mất đi giá trị do ngành ship toàn cầu sẽ bùng nổ, và khi các doanh nghiệp có thể bán hàng trực tiếp đến tay người tiêu dùng thì ngành đi buôn sẽ mất dần vị thế.
Vừa mất vị thế, vừa có giá trị mà quá nhiều người có "vốn + nguồn hàng" thì cung dư thừa, dẫn đến lợi nhuận sẽ giảm mạnh về sau. Lợi nhuận dựa trên giá trị mà. Giá trị bạn thấp và nhiều người có thì lợi nhuận sao cao được.
Xu hướng thế giới bùng nổ ngành ship, amazon đang đi nhanh với công nghệ ship bằng thiết bị bay và lên ngôi sẽ là những đơn vị sản xuất đưa thẳng hàng đến chủ thể tiêu dùng với giá gốc không cần qua đơn vị thương mại trung gian nữa.
Vậy nên nếu nghĩ về lâu về dài thì bạn nên chọn chủ thể sản xuất và xây dựng thương hiệu uy tín ngay từ bây giờ đi. Còn đi buôn thời vụ và chộp giựt mãi thì chẳng đến đâu đâu. Trồng ngô thì dễ nhưng ngô ra có 1 bắp lại phải trồng cây khác. Giờ trồng cây cổ thụ lớn tuy lâu nhưng sau này vừa cho quả vừa cho bóng mát.
Làm ra một sản phẩm mang thương hiệu của bạn rồi sau này kinh doanh nó thì tôi gọi là Khởi nghiệp.
Trong hình ảnh có thể có: xe môtô và văn bản

SOURCE: Nguyễn Minh Ngọc

GROUP KHỞI NGHIỆP VIỆT NAM

Phần I - Câu Hỏi
Giả sử bạn mở một công ty thương mại, phân phối mặt hàng ngách - doanh thu và lợi nhuận ròng trước thuế của 2 tháng kế tiếp như sau:
- tháng 1 doanh số 300 triệu, lời ròng 35 triệu
- tháng 2 doanh số 400 triệu, lời ròng 80 triệu

Vậy chi phí cố định hàng tháng là bao nhiêu? Biên lãi gộp sau khi trừ biến phí (contribution margin) là mấy %?
Giả định: chi phí cố định và CM (contribution margin) là không đổi giữa hai tháng.
Bạn hãy thử suy ngẫm và trả lời câu hỏi trên trước khi đọc phần giải đáp phía dưới.
Phần II - Các Khái Niệm
Kinh doanh nghĩa là ta phải chi ra (chi phí) và thu vào (doanh thu), có những cái Chi nó chạy theo cái Thu, ví dụ như chi phí vật liệu để làm ra sản phẩm. Bên cạnh đó, có những cái chi cố định theo kỳ cho dù có thu bao nhiêu đi nữa, ví dụ như tiền thuê mặt bằng. Tuy nhiên, cũng có những cái chi kiểu "lưỡng tính", ví dụ xe hơi công ty thuê ngoài một tháng nếu chạy dưới 2000 km thì chi tổng 20 triệu, nhưng khi vượt số 2000km thì sẽ tính phí theo từng cây số vượt. Ở đây, ta tạm bỏ qua những khoản thuộc về nhóm "lưỡng tính", vì nhóm này chiếm tỷ trọng ít, điều kiện xảy ra ngắn và không quá phổ biến.
Như vậy ta giả định trong phần chi phí luôn có hai phần sau:
F: phần chi phí cố định mà tháng nào cũng như nhau
V: phần chi phí biến đổi theo doanh số S với tỷ lệ cố định V/S, trong chuẩn mực ngôn ngữ tài chính quốc tế, người ta gọi (1- V/S) là contribution margin (%), sách vở VN hay dịch là số dư đảm phí. Trong trường hợp công ty thương mại như ở đây, gọi là lãi gộp (gross margin) cũng ổn.
Có lẽ cũng nên thắc mắc là tại sao chúng ta phải hiểu rõ những khái niệm này? Định phí, biến phí, và CM là các khái niệm then chốt cần phải hiểu rõ trong mô hình phân tích điểm hoà vốn. Trước khi khởi nghiệp các bạn phải nhất thiết dự toán được ở mức doanh số nào công ty có thể hoà vốn, nghĩa là có lãi gộp đủ để trang trải cho chi phí cố định vốn chắc chắn sẽ xảy ngay khi bắt đầu kinh doanh. Bài tập này tuy không hỏi về điểm hoà vốn, nhưng sẽ giúp bạn hiểu vấn đề một cách sâu sắc hơn thế.
Phần III - Lời Giải
Phương pháp 1: Đa phần chúng ta sẽ có xu hướng giải bài toán tài chính này theo cách lập hệ phương trình 2 ẩn, gọi M là % lãi gộp ta có hệ phương trình sau:
300 - (1- M)x300 - F = 35
400 - (1-M)x400 - F = 80

Lược hoá hai phương trình ta sẽ có kết quả: 100 - (1 - M)x100 = 45 ; như vậy ta sẽ có M= 45%
Có M rồi, đưa kết quả này vào một trong hai phương trình trên ta sẽ tính được F = 100 triệu.
Phương pháp 2: Tiếp cận theo suy luận logic kinh doanh, hạn chế dùng mô hình toán học hay tài chính.
1. Tháng thứ nhất công ty may mắn có lời 35 triệu. Số tiền này là từ doanh số 300 triệu trừ đi cả V lẫn F của tháng
2. Tháng thứ hai công ty làm ra khác tháng thứ nhất là dương 80 - 35 = 45 triệu, lợi nhuận tăng thêm này tương ứng với doanh thu tăng thêm là 400- 300 = 100 triệu. Logic kinh doanh sẽ tự hỏi bạn rằng tháng thứ 2 có những gì thay đổi so với tháng thứ nhất? Đó chính là V và S. Vậy nếu ta lấy 45 triệu chia cho 100 triệu thì đấy chính là tỷ lệ lãi gộp (1 - V/S) = 45/100 = 45%
3. Khi đã có lãi gộp 45% rồi thì sẽ dễ dàng tính ra chi phí cố định là 300 x 45% - 35 = 100 triệu

Cả hai phương pháp tiếp cận trên đều ra cùng một kết quả, và dĩ nhiên có nhiều điểm chung. Tuy nhiên, phuong pháp sau không cần phải xây dựng mô hình, phương trình để giải, nó tự diễn tiến theo logic kinh doanh mà chúng ta mường tượng khi đã nắm rõ những khái niệm cơ bản. Luyện tập cách tiếp cận này sẽ giúp nhà quản lý xử lý vấn đề một cách linh hoạt hơn, ngay cả trong những trường hợp đặc biệt vốn khó có thể mô hình hoá một cách chính xác.
Trong võ học, có người cho rằng hữu chiêu là võ thuật, còn vô chiêu là võ đạo. Vô chiêu cũng có khi là không có gì, nhưng cũng có thể là vô số chiêu, vô cùng, vô tận. Khởi nghiệp cần cách tiếp cận như thế!
Không có văn bản thay thế tự động nào.
SOURCE: VIET BA
GROUP QUẢN TRỊ VÀ KHỞI NGHIỆP

17:24


Câu hỏi: Sản phẩm hàng tiêu dùng đã được nhân viên Salesman bán cho các cửa hàng đại lý rồi, nhưng sản phẩm không tiêu thụ được, tại sao và làm sao?
Trả lời: Có 1 trong 3 lý do như sau:
1. HỎI ÔNG SẢN PHẨM
Sản phẩm chất lượng kém, mẫu mã bao bì xấu, tên khó gọi khó nhớ, bán không đúng phân khúc địa bàn. Ví dụ sản phẩm bình dân dân bán ở nông thôn mà đặt tên tiếng Anh khó đọc khó gọi thì sao bán được. và ngược lại sản phẩm cao cấp mà tên gọi bình dân không đẳng cấp thị họ không quan tâm. 
Chất lượng sản phẩm kém quá, người ta mua rồi, dùng rồi nhưng không tốt họ sẽ không mua nữa
Ví dụ: Nhà hàng đẹp, phục vụ tốt, nhưng món ăn dở quá khách hàng sẽ không quay lại lần thứ 2.

Giải pháp: Thay ông "đầu bếp".
Image result for goods inventory
2. HỎI ÔNG MARKETING
Truyền thông về sản phẩm kém, không có trưng bày, trưng bày không đúng vị trí cùng phân khúc trong cửa hàng. Ví dụ thực phẩm mà trưng bày chung trên kệ hóa mỹ phẩm làm sao bán, không có hình ảnh nhận diện nào, không có thông tin gì về sản phẩm, khó thấy, khó lấy…
Quảng cáo dở, không đúng khách hàng mục tiêu, thông điệp không rõ ràng hoặc là chọn sai kênh truyền thông.

Giải pháp: Thay ông Marketing.
3. HỎI ÔNG BÁN HÀNG
Mối quan hệ của NVBH với chủ đại lý, với mấy em bán hàng quá kém, họ không ủng hộ, họ không muốn bán, họ cất dưới gầm cầu thang, cất trong kho, hoặc đem ký gửi cho nên họ không có cần quay vòng vốn nên họ không bán, để cho có và yêu cầu thu hồi về hoặc mua vì có khuyến mãi, lấy quà rồi vài hôm trả hàng…
Giải pháp: Training lại ông bán hàng.
SOURCE: Hồ Minh Chính
Kas Training & Coaching
GROUP QUẢN TRỊ VÀ KHỞI NGHIỆP

An abundance of free resources are available online today, especially when it comes to marketing. Although sometimes it can be tricky to weed through them and get to the good stuff.
Look no further, because marketing software company Be Found has compiled 10 of the most helpful -- and free -- online marketingcourses out there.
Google’s Online Marketing Challenge is packed with digital content that will help with everything from video to search engine marketing and AdWords. If you’re looking for data and SEO guidance, check out what online marketing resource center Moz has to offer. And if your efforts are geared toward social media, Hootsuite provides a number of free resources for social media management and engagement.
From email marketing to mobile strategy, these 10 websites have got you covered.
Image credit: befound.co
SOURCE: ENTREPRENEUR

The world has entered the Anthropocene. We are today a "big world on a small planet" where the economy exerts phenomenal pressure on Earth. There is no free natural capital left. All remaining biodiversity, freshwater, atmosphere, coral reefs, oceans, forests and ice sheets play a direct role in regulating the stability of Earth and thereby the economy.
The trouble is, our economic system was developed, from Adam Smith to Keynes, when we were still a "small world on a big planet". When there were no frontiers and the idea of the global economy affecting the planet was seen as ridiculous. We could emit greenhouse gases for free, empty oceans for free, pollute polar regions for free, without risking invoices being sent back from Earth.
This is no longer the case. In the 1980s the first invoices started coming back – the ozone hole, collapse of fisheries, tipping points in freshwater lakes, accelerated ice melt, shifts in heatwaves and storm patterns. And, as geopolitical fuel, the polluters are seldom the victims.
Here are five ways the economy is failing people and the planet.

The tragedy of the commons

Despite recognition by many economists, the economy remains frustratingly locked in the tragedy of the commons. Economic growth comes with unaccounted environmental costs and with it, rising risks of catastrophe. The economy remains unable to internalize real Earth costs.
Today, the number one economic threat to humanity is our inability to value nature.
This is not only about monetization. Sure, valuing natural capital and ecosystem services is critical. A global price on carbon is necessary. But it is - as science and myriad attempts have shown, not easy and not always possible (particularly to get the right price). So, valuing nature also means that we have to accept leaving the realm of economics. We enter the realm of ethics, inclusiveness and justice.
The Fourth Industrial Revolution can only succeed on a stable and resilient planet. We need to set planetary boundaries for world economic development. This requires political leadership. The markets cannot do it alone.

From linear thinking to non-linear reality - why discount rates do not work

Science clearly shows that human pressures on the environment follow a resilience path. When environmental resilience is high, change is slow, linear and incremental. Economies can exploit the environment with seemingly no or limited impacts. This is possible when we have abundant biodiversity, redundant atmosphere and glacial capacity to absorb greenhouse gases and pollution. When resilience has been drained following long periods of linear change, the environment can abruptly shift. Tipping points are crossed, triggering large system shifts, often irreversible, potentially catastrophic.
When costs for society go from predictable to non-predictable, from manageable to potentially infinitely dangerous, then we can no longer use market based discount rates to assess where it is most cost-effective to place our investments. In essence this means that in a non-linear world - where Earth sends invoices - the conventional economic theory falls apart.

Linear economic models do not work on a finite planet

Our economic system builds on linear principles focused on throughput, optimization and cost-benefit efficiency. We exploit, create value, and then waste.
There is no such thing as a Fourth Industrial Revolution with 9 billion thriving co-citizens in the world, if it is accomplished on linear economic principles. We need a transition to circular economic principles and practice.

The current economic model benefits the few at the expense of the many

There is an old belief that solving environmental problems can only be achieved by first building enough economic wealth, so we can "afford to save the environment". This "Kuznets Curve" thinking has never been correct and must be abandoned once and for all if we are serious about economic development for a thriving humanity on Earth.
The cynical truth is that it is only "thanks" to poverty that we do not have very dangerous climate change already. People in low income nations are responsible for far less emissions every year.
Moreover, economic growth - as shown by Piketty and others, does not trickle down to the poor. An inequity aggravated by the fact that the economic wealth in the world so far is accomplished through unsustainable subsidies from the planet, while the cost for these subsidies are largely taken up by others, in general to poorest communities.

Cost-benefit analyses no longer work for natural capital

And much less so for the stability and resilience of planet Earth. We are unable in our current economic system to incorporate long-term risk and value. We may, already when transgressing 2C, trigger the irreversible melting of the Greenland ice sheet. Not over decades but over centuries. This would subject future generations to a rise in sea level of 7-metres. Clearly, an unacceptable future. Still, the economy is unable to place any value whatsoever to long-term infinite and existential global risk.
Image: Reuters
Under stable and incremental conditions, a free market economy spurs entrepreneurship, ensures efficiency and generates wealth. Those conditions no longer apply.
Global risks are too high, and the benefits of transitioning to global sustainable development are not recognised. We are failing to create the right incentives on the market. Unsustainable behaviour still gives the highest returns.
Global sustainability is now the only avenue to future inclusive progress that can deliver the Sustainable Development Goals and the Paris climate agreement. To succeed, we need to set planetary boundaries to create a safe operating space on Earth for the world economy – that is, confining the Fourth Industrial Revolution within social and environmental boundaries. This is not a way of grinding the revolution to a halt. It is instead a way of spurring deeper innovation and step-changes to a healthy, thriving global economy.

SOURCE: WORLD ECONOMIC FORUM

Thằng Tèo sau mấy năm lên thành phố làm công ăn lương, hào hứng với mấy thú vui đô thị cho đã rồi, cái thấy hết ham. Thấy khói bụi xe cộ ồn ào quá, ngày nào 10 triệu xe máy xe hơi xe tải xe container cũng thải ra ít nhất 10 triệu lít khói (cho trung bình mỗi chiếc xe xài 1 lít xăng mỗi ngày, mỗi lít xăng dạng lỏng biến thành 1 lít khí dạng khói, ở lâu phổi sẽ không khỏe mạnh, mà không khí là cái quý giá nhất trên đời. Vì không ai có thể thiếu nó sau vài phút cả). Tèo bèn kéo vali ra sân bay, vừa đi vừa hát bài Về Quê của Phó Đức Phương. Mà về quê là Tèo làm chủ, là mở doanh nghiệp chứ hem phải về quê xin việc. Việc ở quê ít lắm, xin xin xỏ xỏ làm gì cho mệt, khái niệm xin xỏ không có trong từ điển của Tèo. Tèo là thanh niên thế hệ mới, là cho, chứ hẻm có xin. Cho tiền, cho tình, cho tri thức, cho kinh nghiệm, cho máu, cho lòng hào sảng, cho sự tự tin, cho lòng biết ơn, cho phép lịch sự dạ thưa, cho nụ cười lúc nào cũng vui vẻ, cho việc làm người khác…

Với quan hệ quốc tế mình có, Tèo ép thằng bạn bên Nhật bên Hàn mua đũa tre xuất khẩu, loại dùng 1 lần. Tèo mở xưởng đặt tại làng mình luôn, quản lý cho dễ. Thuê cái nhà và chục công nhân, nhập cái máy rẻ òm mấy chục triệu. Hàng ngày, tre được cả huyện chặt và cung cấp cho Tèo. Tèo cho xử lý mối mọt xong, cứ đầu này đút vô cây tre thì đầu kia nó chạy ra mấy đôi đũa. Rồi cho các chị ngồi dưới cái máy, lụm từng đôi, thổi cái phù cho bay bụi rồi trùm miếng nylon vào, bỏ vô đóng thùng cạc-tông ghi mấy chữ Nhật bên ngoài. Loại đũa dùng 1 lần, tụi Nhật ăn sushi xong là vứt nên nhu cầu lớn lắm á. Mà bên đó xứ lạnh đâu có nhiều như tre nước mình. Lương công nhân bên đó cũng 3000 đô/tháng trong khi bên mình trả 5 triệu là mấy anh trong làng vui làm liền, nên chi phí sản xuất của mình rẻ, tha hồ mà xuất khẩu.

Tay ngang nhảy ra làm chủ, Tèo đăng ký đi học lớp kế toán mà nghe mấy ổng nói nhức đầu quá, hem hiểu. Thuê 1 con bé nó mới học kế toán ra, nó cũng hem biết gì, ngồi ngủ gục miết, nên Tèo kêu thôi mày kêu xuống làm công nhân bọc đũa đi, để tao làm kế toán luôn cho. Quy mô nhỏ nên Tèo làm luôn cho biết, sau này quy mô lớn, giao việc người khác mới quản lý được.

Tèo chạy ra nhà sách mua cái bìa sơ-mi (file đựng tài liệu, bìa cứng, về quánh máy rồi cắt dán vô các thành 10 tập hồ sơ: (1) nợ phải trả, (2) nợ phải thu, (3) hàng tồn, (4) tiền mặt + tiền gửi ngân hàng, (5) chi phí sản xuất, (6) chi phí bán hàng, (7) chi phí chung, (8) hợp đồng và hóa đơn mua bán, (9) vay vốn, (10) linh tinh. Tèo nghĩ mình phải có song song vừa file trên máy tính, vừa sổ sách ghi chép bằng tay phòng khi máy tính bị virus hoặc bữa đó mất điện. Tèo khôn quá khôn.

Không có văn bản thay thế tự động nào.
1. Nợ phải trả: Cái này nhà cung cấp nó theo dõi kỹ hơn nên Tèo hẻm lo lắm. Tèo yêu cầu hàng tuần nó gửi Tèo coi. Hoặc lúc nó đòi nợ thì kêu meo (mail) hay phắc (fax) kết sổ đang nợ bao nhiêu qua đây. Nó sẽ gửi liền vì cái đó quan trọng với nó. Tèo cũng ghi chi tiết để đối chiếu với bên kia, theo ngày tháng, sự việc phát sinh, tổng số tiền, đã trả bao nhiêu, còn lại bao nhiêu kẻo nó lừa mình sao. Mình chủ doanh nghiệp rồi mà, đâu có dễ dãi mà đi phá thai miết với bạn -Tèo dằn mặt trước làm tụi nhà cung cấp sợ hãi, hem dám hó hé gì.

Hàng ngày, Tèo mở cái file này ra coi, xong điện thoại cho các nhà cung cấp cái lịch thanh toán, dựa trên lịch tiền phải thu, tiền mặt của mình. Tèo ưu tiên trả cái gì trước, cái gì sau, Tèo dặn lòng là tuyệt đối không dây dưa, có là trả liền để giữ uy tín. Cái bệnh "dây dưa" này nhiều bạn đầu óc tiểu nông bị, cứ chi tiền ra là tiếc, khó chịu, vay mượn bạn bè còn hem muốn trả nữa là trả tiền cho nhà cung cấp. Tèo khác. Tèo hết tiểu nông rồi. Cứ kẹt tiền (cái này thường xuyên) thì Tèo lập tức chủ động báo với các chủ nợ. Thậm chí hem có Tèo cũng vay mượn chỗ khác để trả theo kinh nghiệm của người Hoa Chợ Lớn. Tiền nợ có yếu tố tâm linh rất lớn, nó vần vũ khiến mình mất may mắn đi, đặc biệt nếu mình có mà tìm cách không trả thì bị quở phạt ghê lắm. Vì cái đó có phải của mình đâu, mình mà cố sở hữu thì trước sau gì nó cũng ra đi thôi, mà mình còn bị xui xẻo nữa á. Nên nợ là phải trả, trả liền, trả liền…

SOURCE: TONY BUỔI SÁNG

It doesn’t matter how great you are at your job. If you don’t relate well with people, you’re not going anywhere.
Relationships make the world go round. Without other people's feedback, it’s easy to become limited in your own mental silo of information or constrained by your own experiences.
To say that managing emotions is important is an understatement. After all, when was the last time you were motivated to be in a conversation with somebody who was angry, abrasive and just downright mean? Didn’t think so.
If you want to extend your circle of influence you must learn how to work with and through people. Here are five ways to build your inner social butterfly to be a more effective people person:

5 Ways to Be a More Effective People Person


1. Start with “you.”

Many people confuse the difference between sympathy and empathy. To sympathize is to feel for the other person. To empathize is to view the other person’s perspective from his or her own shoes while not passing judgment. Sympathetic statements originate from you, such as, “I’m sorry to hear about it,” or “My sincerest apologies.” Alternatively, empathic statements are aimed toward the other person, such as, “You must feel so proud!” If you want to turn the tide of relationships, try empathy.

2. Avoid the robot response.

Rather than following the robotic question-answer sequence of, “How are you?” “Good. How are you?” try to actually answer how you feel. Make it personal. After somebody asks you how you are, you could say, “Actually, I’ve had better days. I spent entirely too much money last night and have nothing to show for it but a hangover and an empty wallet -- and I put my shoe on backwards this morning.”
Think there would be some follow-up conversation here? Probably.

3. Ask, don’t tell.

What’s the one topic people like talking about the most? Themselves. So the more interest you show in the other person the more he or she finds you interesting. After all, when somebody demonstrates a genuine attentiveness toward you, you don’t turn your back and walk away (or maybe you do and that’s why your co-worker sent you this article).

4. Be quiet and just listen.

One major pet peeve of mine is being in a conversation only to notice the wheels inside the other person's head begin turning before I (or whomever) finish speaking. What this indicates is that the person isn’t listening but rather thinking of how to respond. When this happens, I like to slow down my rate of speech to see if the other person will chime in.
The point here is to just be present, in the moment, and responsive in your next discussion.

5. Beware your tone.

If you don’t think tone or voice modulation matters, see if you can tell the difference between these two statements: “I can’t believe you did that!” and “I can’t believe you did that!” Notice the difference? They both express surprise, but the former is more praiseworthy whereas the latter conveys more condescension. It’s not all about what you say, but how you say it that matters.
Apply these five tips to your next encounter and watch that social butterfly soar.

Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.